Nghiệp đoàn xích lô Sài Gòn: những người bên lề cuộc sống

Góc đường Võ Văn Kiệt và Yersin có trụ sở của nghiệp đoàn xích lô quận 1. Nghiệp đoàn thành lập vào năm 1990, có chủ quản là Liên đoàn Lao động TP.HCM. Tuy nhiên điều đó chỉ có ý nghĩa về mặt thủ tục hành chánh.
10.11 Nghiệp đoàn xích lô Sài Gòn 1
CLB Nghiên cứu và vinh danh văn hóa Nam bộ tổ chức đã đưa các thành viên của CLB tìm về Sài Gòn – Gia Định bằng phương tiện xe xích lô, tháng 4-2018. Ảnh: Trúc Giang

Nội quy trong nghiệp đoàn rất chặt chẽ, gần như chỉ di chuyển khi có hợp đồng, tuân thủ theo cung tuyến đường đã được cấp phép… Một giờ lăn bánh, tiền công là 50 ngàn đồng, nộp 10 ngàn đồng vào quỹ để trang trải chi phí đồng phục, giặt giũ, hiếu hỉ… Vào mùa đắt khách, một ngày mỗi người kiếm được 300 – 400 ngàn đồng, mùa ế khách cũng được 150 ngàn. Nếu không bị ám ảnh chuyện phạt – thu, cuộc sống của đoàn viên nghiệp đoàn cũng đắp đổi qua ngày.
Vào nghiệp đoàn, mọi người buộc phải chấp hành tốt mọi quy định vì quyền lợi cũng đi liền với nghĩa vụ, không còn tình trạng chặt chém du khách. Anh em cũng góp tiền lại làm đồng phục, sơn màu xe riêng tạo tính đồng bộ và dễ quản lý trong tổ. Có lần sau khi chở khách xong, một người phát hiện khách để quên một chiếc điện thoại iPhone trị giá đến cả chục triệu đồng, thế nhưng họ vẫn liên hệ công ty du lịch, tìm tới tận khách sạn và giao trả cho người mất.
Một câu chuyện cười ra nước mắt mà những người đạp xích lô tour thường xuyên gặp phải, đó là có khách nhưng lại… không dám chạy. “Có hôm, nghiệp đoàn chúng tôi đưa 10 chiếc xe láng coóng chở đoàn khách nước ngoài tới sát Dinh Độc Lập thì đội trật tự ập tới. Chúng tôi cuống cuồng chở luôn khách chạy thoát thân. 5 chiếc bị bắt, xe bị tịch thu. Khách nước ngoài họ cũng bị mời xuống đường, đi đâu mặc kệ” – người đàn ông già đạp xe xích lô cười buồn. “Trước đây chúng tôi đi xe không khách mới bị bắt, giờ đang chở khách cũng bị bắt luôn, chẳng thấy có ông công đoàn nào can thiệp giúp đỡ”.
Ông kể rằng mình nào dám oán trách chi ai vì đó là luật hè phố từ 8 năm trước, TP.HCM đã ban hành lệnh cấm xích lô trong nội thành rồi, cứ lăn bánh xuống đường là coi như đã vi phạm, không xin xỏ gì được. Do đó tiếng là nghiệp đoàn trực thuộc Liên đoàn Lao động TP.HCM, nhưng những chức sắc của Liên đoàn này chưa bao giờ lên tiếng bênh vực anh em trong nghiệp đoàn xích lô. Đây cũng chính là điểm yếu kém mà một số bác tài xích lô tin rằng nếu họ thật sự có một nghiệp đoàn của chính họ, được góp tiếng nói vào những lần họp Hội đồng nhân dân TP.HCM, thì rất có thể chính quyền sẽ chịu khó lắng nghe mà xem xét lại.
“Nghe đâu ở Thái Lan, Singapore, Mã Lai vẫn cho phép xích lô đạp phục vụ khách du lịch. Bên công đoàn nhà mình có công ty du lịch lữ hành quốc tế, sao mấy ổng không góp ý với chính quyền vụ này?”. Ông già đạp xích lô thắc mắc.
Nhiều công ty du lịch lữ hành nói rằng nếu mai này cho phép thành lập những công đoàn độc lập, trước tiên họ sẽ cùng ngồi lại với nhau cho ra đời nghiệp đoàn xích lô du lịch. Họ sẽ chính thức góp tiếng nói với công quyền cho đòi hỏi quyền lợi của những đoàn viên xích lô, vì đây là một loại hình dịch vụ vận tải phục vụ khách du lịch thưởng ngoạn Sài Gòn.
Xích lô có thể nâng hạ, người ta dễ dàng bước lên xe. Xích lô đạp không gây ô nhiễm, không tạo tiếng ồn, không mùi xăng dầu. Mùa mưa, mùa nắng đi xích lô đều rất tiện. “Tất cả các công ty đại gia về du lịch đều là khách hàng của chúng tôi. Họ đặt chúng tôi chở khách hàng ngày, nhưng chúng tôi không dám chạy. Chỉ những hợp đồng nhỏ, vài ba chiếc, đi vào buổi tối, chúng tôi mới dám nhận. Ai đời, cuộc sống khó khăn, có khách mà không dám chạy!”. Đại diện nghiệp đoàn xích lô quận 1, chua chát nói.
Du khách cần, giới lữ hành cần, người nước ngoài coi nó như đặc sản Sài Gòn. Chỉ nhiêu đó thôi là đủ để những nghiệp đoàn xích lô sống được. Vấn đề là nỗi lòng của họ sẽ cất lên ở đâu, ở nơi nào khi mà Liên đoàn Lao động TP.HCM tiếng là đơn vị chủ quản, song lại chưa bao giờ đứng ra bảo vệ chén cơm manh áo cho những người nghèo cần lao bên chiếc xích lô.
Công đoàn độc lập không phải là chuyện của từ ngữ đao to, búa lớn, mà nhiều khi đó chỉ là lo lắng một cách tử tế cho nồi cơm, manh áo của người lao động nghèo khó sống bằng nghề đạp xích lô.

Nguồn: Trúc Giang- Việt Nam Thời Báo

Link bài gốc: http://www.vietnamthoibao.org/2018/11/vntb-nghiep-oan-xich-lo-sai-gon-nhung.html

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s